một quả mai không giải được cơn khát

Cuối mon chục, không khí cũng dần dần thoáng mát, bao nhiêu chậu hồng vô vườn nhỏ khoe sắc, hoa lá xum xê, một red color rực.
“Đầu, chớ động đậy.” Trình Chu một tay ấn đầu Cố Kiều vô bể nước, tay sót lại núm cái khăn đã biết thành ngấm đầm đìa.

Anh đang được gội đầu mang đến cô.
“Nóng vượt lên trên, anh tè Chu, rét bức rét.” Cố Kiều nghiến răng trợn đôi mắt ngửng đầu lên.
Trình Chu vẫn đem bám theo vẻ mặt mày bất cần thiết như từng ngày, nối tiếp ấn đầu Cố Kiều, lòng bàn tay tẩm quất bên trên làn tóc, chẳng bao nhiêu chốc đang được tạo ra trở thành một đám bọt Trắng rộng lớn.

Bạn đang xem: một quả mai không giải được cơn khát

Bọt Trắng phản chiếu lại ánh mặt mày trời, trừng trị đi ra đầy đủ từng sắc tố, vô bầu không khí tràn ngập mừi hương của hoa cam.
Đôi tay thanh miếng và mạnh mẽ và uy lực của chàng trai lại đẩy đầu cô nàng vô thau nước nhằm dội sạch sẽ bọt, sau thời điểm thay cho nhì thứ tự nước sạch sẽ, mới nhất vực lên nhảy máy sấy khô tóc, sấy qua loa sấy lại cho tới Lúc thô được 50% ngay tắp lự tắt cút.
Một loạt những hành vi tiến hành liên tục vô một thứ tự, nom qua loa cũng biết việc này đang được trở thành thói thân quen.
Cố Kiều ngồi bên trên ghế, bên trên cổ cuốn cái khăn quàng rộng lớn, cô vừa vặn chải đầu vừa vặn tảo người lại nói: “Anh tè Chu, Triệu Hà phát biểu thứ tự trước anh rời tóc mang đến em nom như chó gặm.”
“Đừng nghe cậu ấy phát biểu bậy.” Trình Chu kể từ vô chống lôi ra một cái kéo, khom sống lưng khoa tay múa chân trước làn tóc cô nàng, nói: “Hôm ni chỉ sửa lại một ít thôi.”
Anh đặc biệt cao, chân lại nhiều năm, nên cúi gập người mới nhất rất có thể khiến cho tầm nom của tớ tuy nhiên song với tóc cái của cô ý.
Xoẹt xoẹt vài ba dòng sản phẩm, Trình Chu thu kéo lại, tiếp sau đó với lấy một cái khăn thô phủi sạch sẽ phần tóc vương vãi vãi bên trên cổ Cố Kiều.
Anh xoay người núm cái gương nhỏ fake qua loa, hai con mắt hoa xẻ hẹp nhiều năm cong cong, khóe môi khẽ mỉm cười cợt, nói: “Xong rồi, loại tóc này trong năm này đặc biệt phổ cập.”

Cố Kiều liếc nom một chiếc, cảm nhận thấy ánh nhìn của Triệu Hà thiệt con cái u nó sắc bén, ngày càng như chó gặm rồi.

Vậy nên, trong năm này phổ cập kiểu mẫu đầu chó gặm này sao?
Thấy khuôn mặt mày ăm ắp vẻ ngán ghét bỏ của cô nàng, Trình Chu ấn đầu cô một chiếc, cũng ngán ghét bỏ chẳng thông thường, nói: “Người xấu xa thì chớ với sập tội mang đến thợ thuyền rời tóc.”
Đột nhiên Smartphone sập chuông, Trình Chu sờ vào bên trong túi quần, phát biểu với Cố Kiều đang được sẵn sàng vô nhà: “Mấy ngày cho tới chớ với ăn đồ vật lạnh lẽo.”
Sau Lúc bị anh lạu bạu dặn dò thám thính, cô mới nhất lưu giữ đi ra bao nhiêu ngày nữa là cho tới kỳ rớt dâu của tớ.

Haizz, anh tè Chu thiệt là, nói cách khác anh còn tương đương phụ nữ giới hơn hết phụ nữ giới luôn luôn rồi.
Nhà của Cố Kiều và Trình Chu đối lập nhau, ở nằm trong bên dưới lầu một, kể từ đời phụ thân u bọn họ đang được chính thức sinh sống bên trên phía trên.

Sau cơ, mái ấm bọn họ Trình thực hiện ăn khấm khá, mua sắm được 1 căn biệt thự hạng sang rộng lớn rồi gửi cút điểm không giống.

Sau Lúc Trình Chu sinh đi ra, những người dân rộng lớn vô mái ấm gia đình tuy rằng đặc biệt bận tuy nhiên lại ko yên lặng tâm Lúc giao phó cậu bé xíu mang đến bảo kiểu, chính vì thế mới nhất gửi cậu mang đến bà nội đỡ đần.
Lần thứ nhất Trình Chu phát hiện ra Cố Kiều là lúc cô đang được đứng ở hành lang cửa số vô chống phòng bếp mái ấm bản thân, cô nhóc nhì tuổi tác đang được vô nằm trong khát nước, ko biết bằng phương pháp nào là đang được trèo lên tận bệ phòng bếp, rẽ mồm vô vòi vĩnh nước nhằm tu, cơ là 1 trong ngày vô mon chục nhì, toàn bộ cơ thể và mặt mày cô đều bám ăm ắp nước lạnh lẽo.
Mẹ cô nên trực ca tối, thời điểm này đang được vô phòng nghỉ, nên ko hề hoặc biết.

Cô bé xíu ốm nhom, ngóc đầu dậy ngoài vòi vĩnh nước, thấy lúc anh trai nhỏ xinh đẹp mắt ngay tắp lự nở nụ cười cợt toe toét.

Một bản thân cô ko thể ngồi vững vàng, suýt chút nữa thì rơi ngoài bệ phòng bếp.
Bà nội Trình đang được tóm tay con cháu trai đứng ngoài, nom cảnh tượng này kinh hoàng cho tới thót tim, cũng Tính từ lúc cơ, về cơ bạn dạng là Cố Kiều đều được đỡ đần mặt mày mái ấm Trình Chu.
Khi Cố Kiều kể từ vô mái ấm rời khỏi, Trình Chu đang được nhặt cái áo khoác bên ngoài bên trên sống lưng ghế đem lên trên người.

Xem thêm: lịch thi đấu asiad 2018 tại indonesia

Áo thể thao white color, quần jeans xanh lơ nhạt nhẽo, phối kết hợp nằm trong giầy thể thao Trắng, ở chàng trai chục bảy tuổi tác hiện hữu lên vẻ nhanh chóng nhẹn, khoan khoái, song người mẫu miên man, từng bước đi đều đem bám theo làn dông tố, cùng theo với này đó là mùi hương chanh nhẹ dịu thông thoáng qua loa.
Cố Kiều sử dụng mức độ hít hà, rồi đuổi theo sau, hai con mắt to tướng tròn xoe sáng sủa lung linh cong lên, nhằm lộ cặp răng khểnh nhỏ xinh nằm trong song má lúm đồng xu tiền tương đối nông, cô rung lắc lắc cánh tay Trình Chu rồi ngước lên nom anh: “Anh tè Chu, em mong muốn cút.”
Trình Chu tương đối nhíu mi, tiếp sau đó nở nụ cười cợt rủ dành: “Đám Triệu Hà tấn công nhau với bao nhiêu thương hiệu mong muốn thu tiền phí bảo kê ở cổng sau ngôi trường học tập, em ngoan ngoãn ngoãn ở trong nhà đợi cút.”
“Đưa em cút nằm trong cút tuy nhiên.” Giọng phát biểu của cô nàng đem bám theo điệu cỗ thực hiện nũng ko chút ngần ngại, âm cuối còn ngân nga, vừa vặn nhiều năm vừa vặn mềm mịn.
Đối với việc này Trình Chu ko thể nào là bày đi ra thái phỏng miễn nhiễm, kể từ nhỏ cho tới rộng lớn đang được luôn luôn như thế, chỉ việc cô thực hiện nũng, là anh ko thể Chịu đựng nổi.
Thực đi ra anh cũng không tồn tại gì cần thiết lo ngại, vì như thế cô nhóc này đặc biệt nhanh chóng nhẹn, thấy lúc với điều gì cơ sai trái cô rất có thể chạy nhanh chóng hơn hết thỏ.
Trên lối cút được lát vì chưng những phiến đá xanh lơ, vài ba đám thảm cỏ rêu nhú đi ra kể từ khe nứt bên trên phiến đá, chàng trai người mẫu bước nhanh chóng, một cơn dông tố phảng phất qua loa, bầu không khí phảng phất hương thơm chanh hòa quấn với hương thơm hoa cam thơm ngát non.
Ánh chiều lặn chiếu lên trên người anh những tia nắng nóng vàng vơi, kể từ tầm nhìn của cô ý, rất có thể nhìn thấy khuôn mặt khía cạnh như được chạm trổ tinh anh xảo của anh ý, hai con mắt hoa xẻ trời sinh ẩn tình trìu mến bên dưới mặt hàng lông mi sắc lạnh lẽo, nằm trong song môi mỏng manh hồng nhạt nhẽo ẩn hiện tại bên trên làn domain authority Trắng.

Cô gái nhỏ khẽ cong môi, vô đôi mắt chứa đựng ý cười cợt rảnh nhạt nhẽo.
Anh tè Chu của cô ý thiệt đẹp mắt.
“Nhìn lén anh nên không?” Trình Chu xoay đầu lại, gõ lên đầu Cố Kiều một cái: “Nhìn lối đi.”
Giọng phát biểu nhất quán, vô sáng sủa đặc thù của tuổi tác niên thiếu hụt, vì như thế bị dông tố lạnh lẽo tràn vô nên với tương đối khàn khàn.
Cố Kiều kể từ xa xôi phát hiện ra Triệu Hà, Thôi Cửu đang được tấn công nhau với tía người nam nhi, cô tạm dừng, núp sau đó 1 gốc cây, dõi bám theo Trình Chu trải qua vị trí kia.
Triệu Hà và Thôi Cửu bị tấn công xơ xác, là loại bị ép xuống khu đất tuy nhiên tấn công.

Sau Lúc Trình Chu nhập cuộc cuộc chiến, tình hình đang được xoay gửi.
Trong khi nhì mặt mày đang được đạp cho nhau, Cố Kiều phát hiện ra nhì người đang được kể từ xa xôi tiếp cận, lại gần một ít mới nhất thấy rõ rệt, một người là nhà giáo công ty nhiệm của mình, người sót lại là công ty nhiệm khóa.
Mấy thương hiệu này thiệt là ngốc, tấn công nhau lại cút lựa chọn tấn công ở cổng sau ngôi trường học tập, thế này chẳng nên lễ ông tôi ở vết mờ do bụi này hoặc sao, nhất là công ty nhiệm khóa, aaa thực sự thảm vượt lên trên tuy nhiên.
Mà bao nhiêu dòng sản phẩm người đang được tấn công nhau cơ thì trọn vẹn nhập tâm, bất phân thắng phụ, triền miên ko dứt, chẳng buồn nhằm ý cho tới gửi biến đổi xung xung quanh.
Cố Kiều nấp sau gốc cây, thấy thầy công ty nhiệm đang được liếc nom đám Trình Chu một chiếc, tiếp sau đó xoay đầu phát biểu với công ty nhiệm khóa mặt mày cạnh: “Đi thôi, ko nên là học viên của ngôi trường tất cả chúng ta.”
“Tôi thấy dòng sản phẩm cậu cao cao cơ nom tương đối tương đương Trình Chu tuy nhiên.”
“Chủ nhiệm Ngô, thầy nom lầm rồi, vô ngôi trường cấp cho tía số một làm những gì với ai ko nghe biết Trình Chu, vừa vặn trai, mái ấm gia đình với ĐK, kết quả lại chất lượng, thành quả của mùa thi đua vào cuối kỳ thứ tự trước vẫn xếp loại nhất, thời điểm này chắc hẳn rằng là đang được ở trong nhà cắm nguồn vào học tập rồi.”
“Vậy tại vì sao thời gian gần đây tôi lại nghe quý khách phát biểu em ấy hoặc tấn công nhau với đám côn đồ vật ngoài cổng ngôi trường nhỉ?”
“Thầy nghe sai sót rồi ạ.” Chủ nhiệm lớp phát biểu với công ty nhiệm khóa: “Đi thôi, cút thôi, tôi mời mọc thầy bữa tối.

Chúc mừng công ty nhiệm Ngô chuẩn bị được thăng quan tiến chức hiệu phó.”
……
Thấy những nhà giáo đang được ra đi, Cố Kiều mới nhất thở phào một tương đối thoải mái, kiễng chân quan sát về phía Trình Chu, phe đối lập đều đã biết thành bọn anh hạ gục bên trên mặt mày khu đất.
Sau Lúc xác nhận tất cả đang được an toàn và đáng tin cậy, cô ngay tắp lự xoay người cho tới cửa hàng tiện lợi ngay gần cơ mua sắm vài ba chai nước uống.

Đợi cho tới Lúc phe đối lập bị tấn công mang đến nên hoảng loạn quăng quật chạy, Cố Kiều tiếp cận với tía chai nước uống bên trên tay, trừng trị cho từng người một chai.
Đánh nhau thiệt là vất vả, lưu giữ gìn tự do trái đất lại càng vất vả rộng lớn.
Tay Trình Chu bị chảy chút tiết, còn Triệu Hà và Thôi Cửu thì thiệt thê thảm, mặt mày người nào là người nấy đều chuẩn bị nở hoa cho tới điểm rồi.
Trình Chu nhận chai nước uống kể từ Cố Kiều, anh vặn nắp, ngửa cổ tu một tương đối không còn rộng lớn nửa chai.
Sau cơ, bao nhiêu người giã từ nhau, mái ấm Thôi Cửu ở phía Bắc, còn Trình Chu, Cố Kiều và Triệu Hà ở phía Nam.
Trên lối quay trở lại, Cố Kiều lo ngại nói: “Vừa rồi công ty nhiệm lớp và công ty nhiệm khóa với đi qua, cũng ko biết với quan sát bao nhiêu người hay là không.”
Trình Chu một tay đút túi, cúi đầu đá viên sỏi nhỏ bên trên lối, trọn vẹn ko thèm nhằm ý.
Triệu Hà cũng thực hiện như ko nghe thấy, mỉm cười cợt phát biểu với Cố Kiều: “Kiều Kiều, tóc cậu lại bị chó gặm nữa rồi à, xấu xa bị tiêu diệt cút được.”
Đột nhiên Trình Chu tạm dừng, ánh nhìn lạnh lẽo lùng, tảo người túm lấy phần cổ áo Triệu Hà: “Cậu vừa vặn phát biểu ai xấu xa hả? Ai xấu?”

“Nói Thôi Cửu, Thôi Cửu.” Triêu Hà quay đầu sang một bên, sử dụng ngón tay chọc chọc vô cánh tay Trình Chu, cầu van lơn lòng thương xót: “Bỏ tôi đi ra, ném ra, nhức bị tiêu diệt cút được.”
Trình Chu buông tay, Triệu Hà xoa xoa cổ bản thân, thấp giọng lầm bầm một câu: “Làm dòng sản phẩm u gì tuy nhiên bênh nhau ghê gớm thế.”
Cố Kiều sờ sờ làn tóc “chó gặm” của tớ, khẽ mỉm cười cợt.

Xem thêm: đua xe đạp cúp truyền hình 2017

Vừa rồi ở trong nhà ko biết là ai còn phát biểu đồ vật gi tuy nhiên người xấu xa thì chớ sập tội mang đến thợ thuyền rời tóc cơ chứ.
Triệu Hà thở nhiều năm một tương đối, phô trương tỉ ti kể lể: “Đều là thanh mai trúc mã tăng trưởng bên nhau, tại vì sao anh lại ưu tiên thế hả anh tè Chu?”
Sau cơ, chẳng ai thèm nhằm ý cho tới cậu ấy nữa.
“Áo của em bị rách nát lúc nào thế?” Trình Chu chọc chọc đàng sau nách Cố Kiều: “Đây này.”
Ngón tay lạnh giá của anh ý qua loa sơ hở chạm vô làn domain authority cô, khiến cho cô với chút rùng bản thân.
Cố Kiều tịch thu ánh nhìn, tấm đôi mắt tránh mặt, ngửng đầu lên nom bầu trời: “À, điều này ấy hả, là vừa vặn rồi bị cọ vô thân ái cây.”
Nói xong xuôi, cô mới nhất phản xạ lại, ngay tắp lự hét lên: “Chiếc áo này nhì mươi chín tệ chín* một cái cơ, giắt thôi rồi, bị tiêu diệt tiệt!”
*29.9 tệ vì chưng khoảng chừng 110k
“Đừng với học tập người không giống phát biểu bậy, về mái ấm thay cho đi ra rồi đưa lịch sự mái ấm anh, anh chằm lại mang đến em.” Trình Chu nom chằm chằm vô vị trí vải vóc bị rách nát, vô đầu chính thức ngẫm nghĩ về coi nên chằm thế nào là mang đến ăn ý.
Lúc cơ, anh vô nằm trong triệu tập vô chuyên môn chằm vá khôn khéo, tuy nhiên trọn vẹn ko nhằm ý cho tới làn domain authority Trắng như ngọc của cô ý lòi ra ngoài qua loa lớp vải vóc thú vị cho tới nhượng bộ nào là.
Về cho tới mái ấm, Cố Kiều đem cái áo đang được thay cho đi ra lịch sự mái ấm Trình Chu, nhân tiện bữa tối mặt mày mái ấm anh rồi mới nhất về.
Trình Chu phanh vỏ hộp công cụ may vá, bên dưới ánh đèn sáng luồn sợi chỉ qua loa cái kim nhỏ, địa điểm bị rách nát này khá to tướng, nếu như cứ thế chằm kín vô tiếp tục đặc biệt khó khăn coi, cần thiết một tờ vải vóc nằm trong color nhằm lót xuống bên dưới.
Trình Chu lật cút lật lại vỏ hộp đựng đồ vật may vá, sau cùng xoay đầu lại thấy một cái khăn lụa treo bên trên giắt áo, là của u anh ngày qua cho tới thăm hỏi nhằm quên.

Nó nằm trong color với cái áo của Cố Kiều, trái ngược thực là vượt lên trên tương thích.
Trình Chu núm kéo, rời một miếng vải vóc của cái khăn lụa, sau thời điểm chằm xong xuôi lại sử dụng tay kéo kéo, rồi giơ lên ánh đèn sáng nom nom, ừm, thực sự nom đặc biệt bất ngờ.

Quả ko hổ là cái áo nhì mươi chín tệ chín, tùy tiện chằm vá một ít cũng thiệt đẹp mắt.
Bà nội Trình cọ chén bát xong xuôi, tiếp cận phòng tiếp khách, nhặt cái khăn lụa rơi bên trên sàn lên, tiếp sau đó ấn mạnh vô trán Trình Chu một chiếc.
“Thằng con cháu đập phá mái ấm này, sao lại rời cái khăn Hermes của u con cái đi ra thế này?”.